Nhà bảo trợ chính

Cuộc đời mẹ Maria - Phần 8

Đã xem: 2168 lần - Đăng lúc: Thứ sáu - 30/08/2013 23:11 - Người đăng bài viết: admin

Chia sẻ:

Cuộc đời mẹ Maria - Phần 8
Ba Ngôi Thiên Chúa đặt trên đầu Mẹ một Vương Miện Vinh Quang cực kỳ lộng lẫy, rạng chiếu luồng sáng tuyệt kỳ. Cùng lúc ấy từ ngai Chúa phán ra: "Hỡi người con chí ái, Vương Quốc của Ta là Vương Quốc của Con. Con là Chủ Mẫu, là Nữ Vương các loài thụ tạo. Từ ngai cao cả này Con sẽ thống trị toàn thể thụ tạo: hoả ngục, trần gian và thiên đàng. Mọi loài đều phải phục tùng Con. Chúng Ta trao ủy cho Con quyền bính Thần Linh của Chúng Ta, để Con nâng đỡ, ủi an, bảo trợ và làm Mẹ hết mọi người công chính và là Mẹ Giáo Hội chiến đấu trần gian."
51. Hướng dẫn Giáo Đoàn đầu tiên:
 
            Toàn dân Giêrusalem đều xúc động trước những việc xẩy ra ở nhà Tiệc Ly. Một số đông các người ngoại quốc ùn ùn kéo đến nghe các Tông Đồ giảng dạy. Mẹ sấp mình xin Chúa cho mọi người trở lại. Kết quả thật đáng lạ lùng. Các Tông Đồ chỉ giảng bằng tiếng Do Thái mà thính giả nghe ra tiếng nước mình. Phép lạ bất ngờ và sự can đảm của các Tông Đồ trước đó thật yếu hèn, nhất là hiệu năng ân sủng đã kích động họ sốt sáng gia nhập Giáo Hội mới. Nhưng cũng có người không tin, nổi giận  với các Tông Đồ và coi các vị là phường say rượu.
 
            Trong tuần tám ngày sau khi Chúa Thánh Thần ngự xuống, các Tông Đồ cứ tiếp tục nói tiếng mọi nước, làm nhiều phép lạ mà khuyên dụ nhiều người trở lại. Cả thành phố Giêrusalem nhôn nhao lên, đâu đâu người ta cũng nghe nói đến những việc lạ lùng ấy. Cả ngoài thành người ta cũng vào thành để chứng kiến. Lúc trở về không những họ được ơn lạ chữa bệnh phần xác mà lành cả bệnh linh hồn nữa. Số tín hữu mỗi ngày một tăng thêm. Đức tin của họ thật sống động và đức mến thật nhiệt thành. Họ theo gương Thầy Chí Thánh sống đời trong sạch, đơn giản, khiêm nhu và cầu nguyện, chỉ lo đến phần rỗi đời đời thôi. Họ bỏ của cải làm của chung. Giáo Hội lúc đầu thật hạnh phúc.

52. Trong cơn bách hại buổi đầu:
 

            Giáo Hội khởi đầu thành lập được hưởng bình an hưng thịnh trong một thời gian dưới sự hướng dẫn của Mẹ. Một hôm Mẹ dâng lên Chúa cả mạng sống Mẹ và cả đoàn chiên nhỏ Chúa trao cho Mẹ và xin ơn gìn giữ chúng. Chúa Giêsu trả lời Mẹ: "Giáo Hội Con thành lập phải theo vết chân Con, do đó phải đi trên đường khổ giá. Giáo Hội phải chịu nhiều sự bách hại". Mẹ biết được ý Chúa nên sấp mình suy phục và chỉ cầu nguyện cho Giáo Hội được phát triển theo thánh ý Chúa.
 
            Hồi đó, Thánh Phêrô và Thánh Gioan vừa chữa lành cho một người bất toại ở cửa đền thờ, các Tư Tế liền cho điệu hai ngài đến hạch hỏi, và cấm không được nói đến danh hiệu Giêsu nữa rồi thả cho về. Các ngài về thuật lại cho Mẹ, tưởng rằng Mẹ chưa biết. Mẹ cầu nguyện cho các ông được chịu khó cho nên. Lần khác nhân vụ vợ chồng Anania và Saphira hà tiện, bị ma quỉ cám dỗ, chừa lại một phần tiền bán gia sản, không nộp cho Giáo Hội. Khi Thánh Phêrô tỏ cho họ biết sự gian dối, họ liền ngã chết dưới chân ngài. Hình phạt khủng khiếp đó làm náo động toàn thể dân thành. Các quan chức bèn bắt giam các ngài. Được ánh sáng Chúa ban, Mẹ thấy áp lực của ma quỉ, liền sấp mình giang tay xin Chúa thương cứu thoát các ông, để các ông hoạt động cho Giáo Hội. Được Chúa chấp nhận, Mẹ sai Thiên Thần vào tù cứu hai vị Tông Đồ ra. Các ngài lại tiếp tục đi giảng, rồi lại bị giam lần nữa. Lần này Mẹ không lo cứu các ngài bằng phép lạ nữa. Mẹ sai các Thiên Thần đến dinh quan và các Tư Tế, xua đuổi ma quỉ ra khỏi họ, và gợi cho họ những tư tưởng khoan dung, công bằng với hai Tông Đồ. Nhờ sự can thiệp đó mà nhà Tiến Sĩ Luật Gamaliel lên tiếng trong hội đồng, khiến các quan chức cho điệu hai Tong Đồ vào nơi hội nghị, truyền đánh đòn rồi tha về.
 
            Gioan và Phêrô vui mừng vì đã được chịu xỉ nhục vì danh Chúa Giêsu, các ngài về thuật lại mọi biến cố đó cho Mẹ nghe. Mẹ tiếp đón các ngài với hết tình từ mẫu úy lạo. Không phải Mẹ chỉ nâng đỡ các ngài ở Giêrusalem mà thôi, nhưng bất cứ chỗ nào các ngài đến, đều có Mẹ theo giúp, bằng lời cầu nguyện và bằng ánh nhìn trong tâm hồn. Hễ thấy các ngài bị lâm khổ là Mẹ sai Thiên Thần đến an ủi và xua đuổi ma qủi đang bách hại các ngài. Mẹ cũng săn sóc các giáo hữu nữa. Mẹ cứu trợ họ trong những nhu cầu hồn xác: Chữa lành bệnh tật, thăm viếng, an ủi và mang tặng họ những gì họ cần.  

  53. Tham gia chỉ đạo Giáo Hội:
 
            Khi Chúa Giêsu trao quyền chỉ đạo Giáo Hội cho Mẹ, Ngài cũng thông cho Mẹ một tri thức cân xứng với chức vụ tuyệt vời ấy. Không những Mẹ nhận biết tất cả các tin hữu, mà còn biết tất cả các công việc họ làm, nên Mẹ cư xử với họ rất công bằng. Mẹ để các Tông Đồ toàn quyền chỉ đạo, Mẹ chỉ cầu nguyện xin Chúa ban ơn soi sáng và chỉ dẫn các ngài, vì các ngài thường đến học hỏi nơi sự khôn ngoan thần linh của Mẹ.
 
            Một trong những người Mẹ đặc biệt âu yếm là Thánh Stêphanô, một trong 7 vị Phó Tế đầu tiên. Ông có tâm hồn khiêm nhượng, hiền hòa và trong sạch. Ông nuôi chí quả cảm vô địch, dám tranh luận với các Luật Sĩ Do Thái thông minh, và nói thẳng với họ là mình khát khao được chết vì Chúa. Ông là người đầu tiên chịu tử vì đạo. Sau cái chết của Stêphanô, cuộc bách đạo bùng lên dữ dội. Mẹ củng cố các Tông Đồ và khuyên họ tản ra khắp xứ Giuđê. Khi họ gặp thử thách, Mẹ sai Thiên Thần đến cứu trợ, khuyến khích họ và đem họ đi như trường hợp Thầy Phó Tế Philiphê trên đường Gaza. Những ai nguy tử Mẹ sai Thiên Thần đến giúp và không quên họ khi họ đã xuống luyện ngục. Mẹ săn sóc cho từng nhu cầu, lo lắng đến từng hoàn cảnh. Mẹ hành động cách tràn đầy khôn ngoan thánh thiện, hiền từ và nghiêm nghị tùy từng trường hợp.
 
            Mẹ nghĩ đã đến lúc phải có một bản tổng yếu về đức tin, để mọi tín hữu có thể học hỏi và Giáo Hội vững lòng tin giữ, nên Mẹ đã cầu nguyện, ăn chay 40 ngày để chuẩn bị. Chúa hiện đến cho Mẹ biết: Không những Chúa hứa trợ lực các Tông Đồ trong việc soạn thảo kinh Tin Kính, mà còn mạc khải cho Mẹ biết từng lời của Tín Biểu ấy nữa. Chúa muốn Mẹ phải khiêm nhường chịu nhận việc dành cho Mẹ một khoản trong kinh ấy cách rất hiển vinh. Chúa lại ban cho Mẹ nhiều ơn mới và chúc lành cho Mẹ rồi Chúa về trời.
 
            Từ trên trời Chúa soi sáng cho Thánh Phêrô và các Tông Đồ ý định cùng nhau làm một bản Tín Biểu. Các Ngài bàn luận với Mẹ và hợp lòng ăn chay cầu nguyện trong 10 ngày để chuẩn bị. Tới ngày đó mọi người tụ họp trong phòng, cử hành Thánh Lễ, Mẹ cùng các Tông Đồ đều hiệp lễ, rồi tất cả cùng cầu nguyện xin Thánh Linh soi sáng. Một lúc sau nghe có tiếng động lớn, nhà Tiệc Ly rực sáng và mọi người đều được ơn Chúa Thánh Thần. Bấy giờ Mẹ mời các Tông Đồ đọc lên một khoản phải tin, theo ơn Chúa Thánh Thần soi sáng. Bắt đầu từ Thánh Phêrô rồi đến các Tông Đồ khác.  Bản Tuyên Tín như sau:
Thánh Phêrô: Tôi tin kính một Thiên Chúa, là Cha toàn năng. Đấng tạo thành trời đất.
 
Thánh Anrê: Tôi tin kính Chúa Giêsu Kitô, Con một Thiên Chúa, Chúa chúng tôi.
 
Thánh Giacôbê Trưởng: Bởi phép Chúa Thánh Thần, Người chịu thai, sinh bởi Đức Trinh Nữ Maria.
 
Thánh Gioan: Người chịu nạn đời Phongxiô Philatô, chịu đóng đanh vào Thập Gía, chịu chết và chịu mai táng.
 
Thánh Tôma: Người xuống ngục Tổ Tông và ngày thứ ba Người sống lại từ cõi chết.
 
Thánh Giacôbê Thứ: Người lên trời, ngự bên hữu Thiên Chúa toàn năng.
 
Thánh Philiphê: Và Người sẽ phán xét kẻ sống và kẻ chết.
 
Thánh Batôlômêô: Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần.
 
Thánh Mathêu: Tôi tin Giáo Hội Công Giáo, Các Thánh hiệp thông.
 
Thánh Simon: Tôi tin phép Tha Tội.
 
Thánh Tađêô: Tôi tin xác thể sống lại.
 
Thánh Mathia: Tôi tin sự sống đời đời. Amen.
 
            Kinh Tin Kính vừa làm xong, Thánh Thần chuẩn y qua lời nói: "Các con đã định tín rất đúng". Tất cả mọi người đều cảm tạ Thiên Chúa. Còn Mẹ, Mẹ đến quì dưới chân Thánh Phêrô mà tuyên nhận các chân lý các Tông Đồ vừa định tín, rồi Mẹ hôn kính tay Ngài. Sau đó Mẹ cho sao ra nhiều bản và nhờ các môn đệ đem chia cho các nơi. Chúa Thánh Thần đã làm nhiều phép lạ khi bản tuyên xưng này được đọc lên.
 
 54. Phù trợ các Tông Đồ:
 
            Một năm trôi qua kể từ khi Chúa Giêsu chịu chết, các Tông Đồ được ơn Chúa soi sáng, quyết định đi rao giảng khắp thế giới. Để biết mỗi vị phải đi xứ nào, các ngài đã nghe lời khuyên của Mẹ là hợp lòng ăn chay cầu nguyện trong suốt 10 ngày liên tiếp, để xin Chúa chỉ định. Sau những ngày cầu nguyện, một ánh sáng hiện xuống trong nhà Tiệc Ly, bao phủ mọi người và có tiếng phán rằng: "Vị đại diện của Thầy chỉ cho mỗi người những địa phương thuộc về phần mình. Thầy sẽ ban ơn Thánh Linh soi sáng cho". Phêrô liền chia thế giới thành các phần như sau: Ngài nhận các xứ Pongtiô, Galatia, Bitinia, Capađocia, Antiôkia và Roma nơi đế đô của Giáo Hội hoàn cầu. Thánh Anrê đi xứ Sythia, Epina, Tracia và Ahai. Thánh Giacôbê đi xứ Giuđê, Samari và Tây Ban Nha. Thánh Gioan ở lại với Mẹ tại Giêrusalem và khi Mẹ lên trời sẽ đi Tiểu Á. Thánh Tôma sang Persia. Thánh Giacôbê Thứ ở lại Giêrusalem. Thánh Philiphê giảng cho xứ Prysia và Sythia. Thánh Bartolômêô đem tin mừng cho xứ Lycaoni, Ấn độ và Tiểu Amêni. Thánh Mathêu đi Ai Cập và Ethiôpi. Thánh Simon cũng đi Ai Cập và Ba Tư. Thánh Tađêô sang Mesopotania, Babylon và Persia. Sau cùng Thánh Mathia đi Ethiôpi, A rập và Palestina.
 
            Phêrô vừa công bố xong thì nhà Tiệc Ly vang lên một tiếng động lớn, tràn đầy ánh sáng, mọi người đều nghe thấy tiếng êm ả: "Mỗi người hãy nhận lấy phần mình". Mọi người đều phủ phục tỏ một niềm hoan hỉ nhận phần mình, lại được ơn nhận biết đầy đủ về địa phương mình rao giảng, các ngài mau lẹ đi khắp các xứ và được Thiên Chúa ở cùng. Mẹ được Chúa cho tri thức vượt trên các Tông Đồ, lại còn nhìn thấy các đau khổ mà các ngài phải chịu nữa.
 
            Sau khi các ngài phân tán, Chúa  quan phòng lại ban tiếp cho các ngài một vị tông đồ nữa. Ngài là một người thông minh, có trí khôn sắc sảo, tâm hồn quảng đại và tính tình cương nghị. Thanh niên đó là Saulô, ông đã từng tham dự vào việc giết Stêphanô. Thấy con người sắc sảo sẽ đem lại nhiều ích lợi  cho Giáo Hội, Mẹ xin Chúa biến đổi lòng ông. Chúa nhận lời và kéo ông trở lại. Chúa rất mãn nguyện, vì ông là khí dụng ưu tuyển của Hội Thánh. 

 55. Đi thăm các xứ truyền giáo:
 
            Sau khi Thánh Phaolô trở lại, ma quỉ căm phẫn vùng lên khát vọng báo thù các tín hữu, nhất là Mẹ. Chúng định một phen quyết chiến ghê gớm. Mẹ thấy rõ những ý định đen tối của chúng, nhưng Chúa  không cho phép, nó chẳng làm gì được. Lúc ấy Mẹ xuất thần và được các Thiên Thần đưa lên trước ngai tòa Chúa Ba Ngôi. Mẹ sấp mình thờ lạy Chúa và khấn dâng mình cho Chúa, để chịu mọi đau khổ của Giáo Hội thay cho các Tông Đồ. Chúa Ba Ngôi hoan hỉ nhậm lời, và ban cho Mẹ nhiều ơn mới để chiến đấu và chúc lành cho Mẹ. Các Thiên Thần lại đem Mẹ về phòng nguyện tại nhà Tiệc Ly. Sau cơn xuất thần Mẹ sấp mình cảm tạ Thiên Chúa vì những ân huệ Chúa đã ban cho Mẹ.
 
            Mẹ nghĩ, nên báo tin cho các Tông Đồ và môn đệ biết những gian nan thử thách các ngài sắp phải chịu. Chính Mẹ loan báo cho Thánh Phêrô, cho Thánh Gioan và các Tông Đồ khác ở Giêrusalem. Những vị ở xa Mẹ sai các Thiên Thần đến báo tin. Tất cả đều đầy tri ân,  hoan hỉ và can đảm đoan hứa sẵn sàng chịu chết cho vinh danh Chúa. Sau này để củng cố đức tin cho các Tông Đồ,  Mẹ cũng thân hành đến Saragôxa, Tây Ban Nha, sang Ephêsô và cả Giêrusalem nữa. Xong việc Mẹ lại trở về nhà Tiệc Ly.

 56. Trông nom viết Phúc Âm:
 
            Khi Mẹ được rước lên thiên đàng vào ngày Chúa Giêsu lên trời, Thiên Chúa ban cho Mẹ tri thức rất vững vàng về tất cả những mầu nhiệm của lề luật mới, cũng như về Phúc Âm và các Sách Thánh sẽ dùng vào việc thiết lập bộ Luật Mới ấy. Ngay từ những ngày đó, Mẹ đã cầu xin Chúa soi sáng cho các Thánh Ký viết Phúc Âm. Thánh Phêrô đã chỉ định Thánh Mathêu viết Tim Mừng trước hết,  về cuộc đời Chúa Cứu Thế. Thánh Marcô  thứ hai, Thánh Luca thứ ba, Thánh Gioan thứ bốn. Sau mấy ngày Thánh Mathêu quyết định khởi đầu viết Phúc Âm. Ngài vào phòng cầu nguyện xin ơn trợ lực. Mẹ cũng xuất hiện để giúp ngài hoàn thành bố cục. Hồi ấy là năm 42 sau khi Chúa Giêsu giáng sinh.
 
            Bốn năm sau, trong khi đang ở Palestina, Thánh Marcô cũng viết Phúc Âm mà ngài dự định. Mẹ cũng được rước đến nơi Thánh Ký ở và giúp ngài như đã giúp Mathêu. Thánh Linh hiện xuống trên ngài giữa huy hoàng lộng lẫy. Ngài bắt đầu viết Phúc Âm với sự xem sóc của Mẹ.
 
            Cách hai năm sau đó, đến lượt Thánh Luca quyết định viết Tin Mừng của Chúa theo như Thánh Phêrô đã phân công.  Lúc đó ngài đang ở xứ Ahai thuộc xứ Hy Lạp.  Mẹ cũng hiện đến với ngài. Ngài trình bày với Mẹ về nhận xét, đã đến lúc phải trình bày nhiều về Mẹ. Mẹ chấp thuận. Vì thế, Phúc Âm theo Thánh Luca nói nhiều về mầu nhiệm này hơn hai Thánh Ký trước.
 
            Sau cùng, mãi 10 năm sau, tức là vào năm 58 Thánh Gioan mới viết hạnh tích Con Chí Thánh Mẹ, trong đó ngài trình bày nhiều về Thần Tính của Chúa, về những mầu nhiệm về Mẹ mà ngài chưa tiết lộ.
 
            Mẹ luôn đem hết tình mẫu tử ân cần lo lắng đến Giáo Hội, và mỗi ngày mở rộng các cuộc chinh phục trên khắp thế giới. Mẹ đặc biệt săn sóc đến các nhu cầu tinh thần của các Tông Đồ, mau mắn cứu giúp các ngài khỏi lao tù, dẫn đưa các ngài trên đường hành trình, cũng như đem các ngài từ nơi này tới nơi khác. Tắt một lời, Mẹ hoạt động nơi tất cả các ngài.
 
            Mẹ trợ giúp Thánh Phêrô là vị nguyên thủ Giáo Hội các riêng. Khi lập tông tòa ở Antiôkia, ngài phải ưu tư nhiều, Mẹ hiện đến thăm và đàm đạo thân mật với ngài, để giải thoát các mối ưu tư. Khi thành lập Tông Tòa hẳn ở Rôma như Chúa truyền dạy, Mẹ lại hiện đến và khuyên nhủ nhiều điều. Thánh Phêrô quyết định mừng các ngày Chúa nhật, và mừng các lễ kính nhớ của Chúa như lễ Lên Trời, lễ Hiển Linh và nhiều tục lệ khác mà Giáo Hội vẫn giữ từ ngày đó.

57. Chờ ngày giã thế:
 
            Mẹ đã tới 67 tuổi, mà Mẹ vẫn chưa nghỉ hoạt động và yêu mến. Thiên Chúa đặc phái Tổng Thần Gabriel đến gặp Mẹ, để báo tin cuộc lưu đầy của Mẹ sắp chấm dứt.  Mẹ chỉ còn được ở trần gian 3 năm nữa.  Hết hạn đó,  Mẹ sẽ lên hưởng phúc vĩnh cửu trên trời. Mẹ chìm sâu xuống vực thẳm hư vô trả lời Sứ Thần: "Này nữ tỳ Chúa đây,  xin cứ thể hiện cho tôi theo lời Sứ Thần truyền". Sau đó, Mẹ xin các Thiên Thần giúp Mẹ sửa soạn từ giã cõi trần.
 
            Khi ở một mình, Mẹ rơi lệ vì hân hoan và hôn đất tạ ơn Chúa, đã dung dưỡng Mẹ một thời gian thật lâu ở dưới thế. Mẹ lại viết thư cho các Tông Đồ và môn đệ, phấn khích các vị chủ chăn lo cho thế giới bằng những bằng chứng nhiệt tâm nhất. Trước bao nhiêu than tiếc, bao nhiêu lệ thảm, tâm hồn Mẹ rất xúc động. Mẹ xin ân sủng Chúa đổ tràn trề trên Giáo Hội cũng như đông đảo các giáo hữu. Mẹ xin Thánh Gioan dẫn Mẹ đi thăm viếng lại những nơi thánh một lần cuối. Mẹ dừng lại rất lâu ở những nơi thánh ấy, để suy niệm và hôn kính những dấu tích cực thánh ấy lần cuối.
 
            Trước khi về trời, Mẹ viết một chúc thư dài để lại cho Giáo Hội mà sau đây là vài nét chính: "Lạy Thiên Chúa hằng hữu, Con là một con sâu đất hèn hạ, Con thờ lạy và tôn vinh Ba Ngôi Thiên Chúa. Con xin tạ ơn tất cả thụ tạo, vì đã vâng ý Chúa mà phục vụ Con. Con ước mong mọi thụ tạo đều ca tụng Chúa và cung cấp nhu cầu cho loài người được tồn tại. Con để lại cho Gioan con yêu dấu, hai chiếc áo ngắn và một khăn con dùng. Con xin cho đất nhận lấy xác Con, vì đất là mẹ chung của mọi người. Con xin phó linh hồn Con trong tay Chúa, để nó mến yêu và tôn kính Chúa đời đời. Và xin trối lại cho Giáo Hội tất cả những kho tàng con đã nhờ ơn Chúa mà thu kiếm được. Con xin dâng tất cả các linh mục có mặt tại đây và mai sau, cho những người sùng kính con. Và sau cùng, cho tội nhân được trở lại, những tội nhân mà bao lâu vũ trụ còn tồn tại, Con sẽ còn cầu xin cho chúng trước mặt Chúa".
 
            Chúa đã chấp nhận chúc thư này bằng lời: "Hãy thể hiện điều Mẹ mong muốn và ban lệnh". Chúa lại sai các Thiên Thần đi báo tin cho các Tông Đồ và môn đệ trở về nhà Tiệc Ly.

58.Từ biệt cõi thế:
 

            Ba ngày trước khi Mẹ từ trần, các Tông Đồ và Môn Đệ đã tụ họp đông đủ tại Giêrusalem trong mái ấm nhà Tiệc Ly. Phêrô đến trước nhất, đến Phaolô rồi đến các Tông Đồ khác. Mẹ tiếp đón các ngài bằng một tình thương hiền ái, Mẹ xin các vị ban phép lành trong xúc động. Mẹ từ giã từng Môn Đệ,  từng Tông Đồ và chung tất cả những người tham dự, rồi Mẹ đứng lên và nói với các Tông Đồ rằng: "Hỡi các con yêu dấu, các con là Thầy của Mẹ, Mẹ thiết tha yêu thương các con trong Con Chí Thánh của Mẹ. Theo ý Người, Mẹ sắp sửa về trời, nhưng ở đó, Mẹ hứa sẽ ấp ủ các con trong Trái Tim Mẹ như một người Mẹ. Xin các con hãy cố gắng làm vinh danh Chúa và truyền bá đức tin. Các con hãy giữ lời Con Chí Thánh Mẹ, hãy tưởng niệm cuộc sống và cái chết của Người, hãy thực hành giáo lý của Người, hãy yêu mến Giáo Hội. Các con hãy yêu thương nhau trong mối dây Đức Ái hòa thuận. Còn con, hỡi Phêrô, Mẹ xin trao phó cho con Gioan và tất cả mọi người".
 
            Lời đó như mũi tên lửa xuyên cắm vào tâm hồn  mỗi  người hiện diện. Ai  cũng tê tái đau  khổ trào lệ xuống tay Mẹ yêu dấu của mình. Một lúc sau Mẹ khuyên mọi người im lặng cầu nguyện với Mẹ. Nhà Tiệc Ly ngập đầy hương thơm thiên quốc. Một ánh sáng chói lọi từ nhà phát ra, ai ai cũng nhìn thấy. Mẹ cúi mình trên chiếc sập gỗ nhỏ, chắp tay  lại, mắt nhìn cắm vào Chúa Giêsu, Trái Tim Mẹ cháy bừng lên trong tình yêu mến Chúa. Các Thiên Thần hát lên những bản tình ca diễm lệ. Mẹ thốt lên lời cuối cùng của Chúa Giêsu trên cây thánh giá: "Con phó linh hồn con trong tay Chúa". Mẹ nhắn mắt, tắt thở. Mẹ đã tắt thở vì tình yêu Chúa mãnh liệt, không còn phép lạ nào ngăn cản nữa, nên đã phá vỡ những ràng buộc của thân xác, chứ không phải một suy nhược bệnh tật hay tai nạn nào. Mẹ sống nhờ phép lạ. Phép lạ ngừng, Mẹ đi vào cõi chết.
 
            Linh Hồn nguyên tuyền của Mẹ từ giã Thân Xác Trinh Vẹn của Mẹ, Ngay lúc đó, Mẹ được tôn lên ngai trong một vinh quang khôn tả. Tại nhà Tiệc Ly, mọi người được nghe tiếng nhạc thiên quốc xa dần trong không gian. Đoàn Thần Thánh tháp tùng đã đi theo Chúa Giêsu và Mẹ lên trời .
            Thân xác Mẹ là cung thánh của Thiên Chúa ngự trị, mặc một vẻ lộng lẫy chói ngời, và tỏa hương thơm thanh thóat. Các Tông Đồ buồn  nhưng thanh thoát hân hoan trước những sự việc lạ lùng vô song  ấy. Tất cả đều như ngất ngây một lúc dài, rồi mới bắt đầu hát lên được bài thánh ca mừng Mẹ. Mẹ qua đời vào ngày thứ sáu, lúc 3 giờ chiều, ngày 13 tháng 8 năm 55 sau Chúa Giáng Sinh. Năm ấy Mẹ được 70 tuổi kém 16 ngày.
 
 
            Các Tông Đồ lấy áo quan đem vào bên giường Mẹ. Hai ngài kính cẩn nương nhẹ thi thể Mẹ đặt vào áo quan. Ánh ngời chói giảm đi mãi cho tới lúc mọi người nhìn thấy gương mặt Mẹ và đôi tay. Các Tông Đồ khiêng Xác Thánh Mẹ qua phố Giêrusalem đến mồ. Có hàng ngàn vạn các Thiên Thần từ trời xuống đưa xác Mẹ. Thánh Phêrô và Gioan đặt  Xác Thánh Mẹ vào mồ, với niềm tin kính và dễ dàng như khi đặt vào áo quan. Các ngài lăn tảng đá lớn lấp cửa mồ theo phong tục. Lễ an táng xong, Các Thánh trở về trời,  nhưng các Thiên Thần hầu cận vẫn còn ở lại tiếp tục tấu nhạc cho tới khi dân chúng giải tán hết.

59.Vinh quang Thiên Đàng:
 
            Linh hồn rất thánh Mẹ đã hưởng phúc thiên đàng được 3 ngày, Thiên Chúa tỏ cho các Thần Thánh biết quyết định hằng hữu của Ngài, là phục sinh cho Xác Thể đáng kính của Mẹ. Tới lúc đó,  Chúa Giêsu từ trời đem linh hồn Mẹ xuống mồ thánh của Mẹ, giữa muôn vàn Thiên Thần,  các thánh và các Tổ Phụ, các Tiên Tri. Đến mồ thánh, Chúa phán: " Mẹ của Cha đã được dựng thai Vô Nhiễm,  Cha đã mặc lấy Nhân Tính từ nơi bản thể vô nhiễm ấy. Thể Xác Cha là Thể Xác của Mẹ. Mẹ cũng đã đồng công vào mọi công trình cứu chuộc của Cha, nên Cha phải phục sinh cho Mẹ để Mẹ nên giống Cha mọi sự." Toàn thể Các Thánh đều ca tụng, tán dương trước lời công bố của Chúa. Tức thì linh hồn vinh hiển của Mẹ vào lại thân xác đồng trinh của Mẹ, trả lại sự sống và tất cả mỹ lệ cho thân xác ấy mà không hề chạm đến tảng đá che cửa mồ. Hôm đó là ngày Chúa Nhật,15 tháng 8, liền sau nửa đêm Xác Thánh Mẹ ở trong mồ 30 giờ, như xác Thánh của Chúa.
 
            Một cuộc cung nghinh trang trọng đầy hoan lạc không thể tả được, giữa các Thần Thánh rước Mẹ về thiên đàng. Chúa Cha ra tiếp đón Mẹ với một cuộc tiếp đón thỏa lòng nhất. Chúa Cha phán: "Con yêu dấu, Con hãy lên hưởng vinh quang hơn hết các thụ tạo". Mẹ chìm ngập trong đại dương vô cùng của Thần Tính Thiên Chúa. Chúa Cha lại phán: "Maria nữ tì của Chúng Ta, Con đã làm cho Chúng Ta thỏa lòng. Con có toàn quyền trên Vương Quốc Chúng Ta, và được tôn phong làm Chủ Mẫu, làm Nữ Vương độc nhất của Thiên Quốc."
 
            Ba Ngôi Thiên Chúa đặt trên đầu Mẹ một Vương Miện Vinh Quang cực kỳ lộng lẫy, rạng chiếu luồng sáng tuyệt kỳ. Cùng lúc ấy từ ngai Chúa phán ra: "Hỡi người con chí ái, Vương Quốc của Ta là Vương Quốc của Con. Con là Chủ Mẫu, là Nữ Vương các loài thụ tạo. Từ ngai cao cả này Con sẽ thống trị toàn thể thụ tạo: hoả ngục, trần gian và thiên đàng. Mọi loài đều phải phục tùng Con. Chúng Ta trao ủy cho Con quyền bính Thần Linh của Chúng Ta, để Con nâng đỡ, ủi an, bảo trợ và làm Mẹ hết mọi người công chính và là Mẹ Giáo Hội chiến đấu trần gian."
 
            Trong lúc ở thiên đàng xẩy ra sự kiện vinh quang đó, thì ở trần gian, nơi phần mộ của Mẹ, Thánh Phêrô và Thánh Gioan nhận thấy tiếng nhạc Thần Trời đã ngưng, nhờ ánh sáng Thánh Linh soi dẫn,  các ngài kết luận: "Mẹ đã phục sinh và lên trời cả hồn cả xác". Tảng đá che cửa mồ được cất ra, mọi người chỉ còn thấy trong mồ chiếc áo còn nguyên trạng thái khi liệm. Thánh Phêrô nâng áo lên rồi quì xuống, tỏ lòng tôn kính tin phục Mẹ đã phục sinh và lên trời.

 60. Lời kết:
 
            Bà đáng kính Agrêđa chấm dứt bộ sách của bà ở đây và viết rằng: "Có nhiều tác giả thuật lại nhiều sự kiện khác nữa. Nhưng vì Chúa không tỏ cho tôi thấy những sự kiện ấy, nên tôi không viết ở đây, mặt khác, trong khi viết toàn bộ truyện thần linh này, tôi không tìm tòi chọn lựa một tài liệu nào. Tôi chỉ có thể nói ra những gì Chúa đã dạy tôi và truyền cho tôi phải viết thôi".

(Hết)
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Bình luận từ Facebook

Đăng ký ngay
Kiếm tiền dễ dàng

Sheet nhạc Lời bài hát mới nhất

Thống kê

Số bài viết: 358

Tổng số Album nhạc: 601

Tổng số video: 75

Tổng số nhạc MP3: 7,245

Thư viện lời nhạc: 21,805

  • Đang truy cập: 169
  • Khách viếng thăm: 168
  • Máy chủ tìm kiếm: 1
  • Hôm nay: 22742
  • Tháng hiện tại: 827504
  • Tổng lượt truy cập: 34193918